Nhật ký một ngày cắm trại

13.03.2019 4:29:00

“Có niềm hạnh phúc bất tận trong khu rừng không lối đi…”

 

Trong buổi sáng đầu tiên của chương trình cắm trại mùa xuân Maya, các thầy cô đều lo lắng vì cơn mưa “vô tâm” hôm trước đã làm mọi thứ ẩm thấp hết cả, thậm chí nó còn “hào phóng” trải bùn xuống con đường hành quân được lên kế hoạch cho “lũ trẻ”. Các thầy cô nhìn nhau mà rủ rỉ, thà chúng mình nhìn nhau thì còn đỡ bối rối hơn lát nữa – khi nhìn những em bé của thành phố và đường nhựa bộc lộ cảm xúc “á”, “ôi”…

 

Nhưng khi các con xuống xe, chính những người lớn mới bất ngờ!

– Cô ơi, vậy là mình đi thám hiểm như ti vi phải không cô?

– Cậu bước giống tớ này, bước nhẹ thì giày mới không dính bùn cơ.

– Oa, thế mình sắp được đi tìm kho báu hở cậu?

 

Quãng đường hành quân đầu tiên ngỡ tưởng khó khăn, nhưng các con đã vượt qua đầy mê thích.

 

 

Sau hơn nửa cây số “băng đồi” thay cho bài thể dục buổi sáng Một, hai, ba, hít thở, hít thở, hít thở, các bạn nhỏ được hướng dẫn dùng nước rửa tay khô. Chà, bài học nhỏ tí nhưng quan trọng ra phết, vì giữa rừng đồi thì đâu phải lúc nào cũng có nước máy chứ! Rửa tay xong, các con lại hớn hở chọn bàn ăn và mời những người bạn mới vào tiết mục ăn để làm quen. “Bầy ong nhong nhong” ban sáng giờ biến thành “đàn heo bụng đói meo” – và thực đơn của chúng mình có gì nào?

 

Miến gà, xôi nếp, thịt quay,

Sữa tươi Đà Lạt cùng khay bánh giòn 

 

 

Các thầy cô ở Maya tin rằng, một bữa sáng trên đỉnh đồi mây giăng với những người bạn mới sẽ là một kí ức lung linh trong tâm trí trẻ thơ.

 

 

Nghỉ ngơi một chút sau bữa sáng, các bạn nhỏ bắt đầu nối nhau ra sân, háo hức lắng nghe thầy Đạo và cô Nelle hướng dẫn bài học đầu tiên dành cho Hướng đạo sinh: các con sẽ hành quân trong rừng như thế nào, xuống dốc băng suối ra sao; khi đi theo nhóm, chúng mình phải thuộc nằm lòng những hiệu lệnh nào v.v. Bao nhiêu gương mặt sáng bừng là bấy nhiêu tiếng hô bừng sáng: “Hooray let’s go!”

 

 

Giờ mới tới lúc các bạn nhỏ hành quân đến điểm cắm trại đây, nơi cách trung tâm trường Maya 1 km. Trên đường đi, dù đang tập trung thực hành những kĩ năng đi đường trường, hành quân xuống dốc, vượt suối… thì lũ trẻ cũng không quên ríu rít:

– Cô xem con này, con không sợ trượt ngã một tí nào!

– Cô ơi, con trâu kia cũng đeo chuông như miu nhà con ạ?

– Cậu cẩn thận đấy nhé, cây này có gai. Sao cây xấu hổ mà lại có gai cậu nhờ?

 

 

Quãng đường hành quân được chinh phục nhanh hơn dự kiến của các thầy cô. Ở địa điểm tập hợp, cô Nelle liền thổi một hồi còi cho các con đứng thành vòng tròn. Bài học bảo vệ thiên nhiên bắt đầu, từng chút từng chút một. Các bạn nhỏ có nhớ bài học thú vị ấy không?

 

Chúng mình đi cắm trại

Đồ đạc đếm: Một, hai…

Còn quên gì không nhỉ?

Là tiếng cười rung mi.

Chúng mình đến và đi

Lưu dấu chân khám phá

Yêu cây yêu hoa lá

Chớ xả rác trong rừng!

 

À, đúng rồi, đúng rồi, chúng mình còn được nghe “hẳn” một bài thơ 4 khổ bằng tiếng Anh hướng dẫn cách dựng lều (đố các con đọc lại bài thơ đó!)

 

 

Lúc nghe thơ tâm hồn còn vẩn vơ, nhưng đến khi bắt tay vào dựng lều thì mồ hôi đã lấm tấm rồi.

 

 

Bạn nhỏ nào cũng thầm đợi bữa trưa như đàn nghé con sốt ruột đợi cỏ non. Ngoài bánh mì, cơm cuộn và thịt bò, chắc các con rất khoái món rau củ, quả hữu cơ – được thu hoạch từ trang trại Tổ Chimđấy nhé. Nhiều bạn tíu tít hỏi: “Rau củ hữu cơ là gì ạ?” Chà, ban đầu các con chỉ cần ghi nhớ thế này:

Rau củ hữu cơ tươi xanh

Được gieo được tưới trong lành tự nhiên.

 

Ăn trưa xong, các bạn nhỏ sẽ nghỉ trong lều. Nhưng… làm gì có bạn nào chợp mắt!!! Chúng mình còn bận chuyện trò trên trời dưới bể, rồi chụp ảnh để giữ làm kỉ niệm.

 

 

Hết giờ nghỉ trưa, các con hành quân trở về khu xưởng. Sau bữa ăn nhẹ, “bầy ong” bé xinh liền ùa vào xưởng mộc của thầy Công và xưởng thủ công của cô Trang. Ở đây, chúng mình cùng lăn lê bò toài học chế kính vạn hoa, học làm giấyhoa nữa. Cũng hơi hơi lâu rồi, những ngón tay của chúng mình mới phải thực hiện thao tác sao cho khéo léo, cho tỉ mẩn, thay vì chỉ chạm và lướt, nhỉ?

 

 

Các thầy cô tin chắc: cái bụng và bàn tay của bạn nào cũng “thoả thuê” rồi. Ơ, còn đôi chân thì sao? Thế là thầy Đạo liền dạy các con một số kỹ thuật đá bóng cơ bản như rê bóng qua chướng ngại vật, chuyền bóng tới đích v.v. Hai đội bóng nhí mang tên Colombus và Amstrong đã hỉ hả “khai sân” (sân vận động Maya hẳn hoi!) Chắc là nguồn năng lượng của chúng mình được “trạm nhiên liệu siêu nhân” cấp đấy, bởi vì cổ động viên phải hò reo theo trận đấu đến… hụt hơi. Ai nhớ tỷ số chung cuộc, giơ tay nàooo!

 

 

Phù ù ù ù! Tới bốn giờ chiều, đội “siêu nhân” tập hợp và lên xe về nhà. Có bạn chợt nhớ ra vì mải đá bóng nên chưa vào xưởng, chưa học nhảy với cô Dương :))

 

Con ước đồng hồ quay ngược

Cho con học nhảy, hát ca

Con còn muốn vào xưởng mộc

Tí toáy trước khi về nhà!

 

Chắc chắn rồi các con ơi. Maya sẽ đợi chúng mình vào tuần sau đấy .